Sunday, March 16, 2014

Làm Tình Dùng Thuốc Kích Thích

Tôi thăm lại quê hương Việt Nam đã bao năm xa cách, nhìn thành phố Sài Gòn đông đúc những người và xe tấp nập. Sài Gòn thật là khác lạ với những toà nhà cao chót vót, những khu thương mại, khách sạn thật sang trọng, những quán hàng, quầy ăn uống dọc theo hai bên đường mọc đều như nấm. Sài Gòn thật sự đã đổi mới. Trước mắt tôi là một nền văn minh, tiến triễn của một thành phố ngày xưa ấy còn có tên gọi là Hòn Ngọc Viễn Ðông.

Sài Gòn về đêm thật phồn thịnh, với các ánh đèn lấp lánh tỏ sáng của một nơi phồn hoa đô hội, người dân Việt sau một ngày làm việc mệt nhọc như muốn tìm đến những cuộc vui nên hò hẹn nhau ở các quán ăn thật bình dân. Cùng nhau bỏ hết các vất vả trên vai gầy mệt mỏi mà thưởng thức một tô cháo lòng, một tô bún riêu bốc khói nêm vào đó chút mắm ruốt đậm đà, hay ngồi bên các sạp vệ đường mà chấm vài cuốn gỏi cuốn tôm thịt với tương ớt nồng nồng cay với lá hẹ xanh non mượt, rồi cùng nhau uống một ly nước mía có mùi thơm của trái tắt, một ly chè đậu ba màu, một chén "xưng xa hột lựu". Văng vẳng đâu đây, trong các ngõ hẻm, một thôn xóm của dân lao động, vẫn có tiếng rao hàng "ai khoai lang, khoai mì nóng hổi hôn?", "ai ăn chè bột khoai nước dừa đường cát hôn?", "bánh gai đây", "hủ qua cà ớt hôn"...hoà với tiếng rao của các hàng rong đó có những tiếng kêu lẽn khoẽn của các nút khoén nghe âm thanh lắc cắc của các cậu sinh viên "đắm bóp, cạo gió dạo" đi kiếm thêm đồng tiền bát gạo giúp cho chính mình trong việc đèn sách, nấu sữ soi kinh. Không cân bằng với cuộc sống thật êm ả, bình dân, có những nơi ăn chơi thật sa đoạ. Một nơi phồn vinh của lớp người khá giả với chén rượu, chai bia, các vũ trường đầy ánh đèn hoa rực rỡ hay các sân khấu nhỏ, người dân Sài Gòn vẫn tìm đến với một vỡ kịch đời, cười mà ngạo cho đời. Qua các chốn ăn chơi, nhìn thấy cảnh người ta say "hủ chìm" ở quán rượu, thăm viếng "Ðỉnh Gió Hú" nghe lại tiếng hát của Cẩm Vân trong nhạc phẩm "Người Ðàn Bà Yếu Ðuối", "Em ơi Hà Nội Phố" với tiếng đệm dương cầm thật thánh thót ru hồn xa lắng...Ghé chân vào Sầm Sơn, một câu lạc bộ, một cõi riêng tư của một góc phố gần con đường Lê Thánh Tôn, nơi đó là một "xóm nhà lá", một mái ấm giành cho các tâm hồn trai trẻ tìm đến nhau trong nỗi sầu của "người đồng tính". Nhạc đang trỗi lên những ca khúc lời ngoại quốc, các chàng trai đang yêu nhau trong lo âu, thoát ly đi những gì sầu muộn trong cõi lòng thầm kín. Tôi xin tạm gọi nơi đó là "Sầm Sơn Linh Tự" với ánh đèn màu, khung cảnh sầm uất. Ở một quầy rượu, "bar", trong dòng người xuôi ngược như xe chạy qua lại như mắc cưỡi của Sài Gòn, tôi làm quen với một cậu thanh niên ở tuổi 20. Cậu ấy là một thanh niên hiện đang đầu tư cho bản thân mình trong khuôn viên bách khoa của Sài Gòn và nuôi dưỡng một ước vọng trỡ thành kiến trúc sư. Nguyễn Thanh Sơn gặp tôi một cách rất bình thản ở quầy rượu, và qua những lời chào hỏi thật thân mật, chúng tôi trở thành hai người bạn "trai". Sơn rất giản tiện trong cách ăn mặc không "she shua", một áo sơ mi ngắn tay, một quần jean phai bạc, nhìn Sơn thật phóng đãng vì mái tóc chẻ đôi óng mượt, tính thật thà, phong độ của chàng trai ấy làm tôi lắng dịu tâm hồn! Sơn thật chất phát, khiêm tốn, một đức tính khó tìm thấy trong tuổi đời mênh mông này. Tôi cảm nhận và yêu quý Sơn từ giây phút đó. Hai tâm hồn như trao cảm lẫn nhau, qua một vài ly rượu cay tôi với Sơn dìu bước chân nhau về phòng trọ mà trao gửi ân tình.
*
*   *
Dọc theo lối ngõ dẫn lối về căn gác trọ, tôi và Sơn như im lắng mà nghe tiếng thở dài của màn sương mỏng manh cùng với tiếng ồn ạc của tiếng xe gắn máy còn chạy trên đường phố, qua lại như mắc cưỡi. Mùi hoa sứ trắng quyện vào với mùi hoa mai chánh thuỷ, đâu đó có vài cụm hoa tường vi thơm ngát cả một không gian. Mùi hương hoa phản phất nhè nhẹ trên lối mòn, mà chúng tôi chưa dám chạm tay với nhau. Về đến phòng trọ, tôi mời Sơn bước vào ngưỡng cữa và đón mời em với tâm tình chân chính. Không vội vàng trao thân, nhưng Sơn rất ân cần từ tốn, bẽn lẽn với một giọng nói rất ư thật thà, chất phát: 
-Em chưa bao giờ làm như vầy, với chàng trai nào hết. Tuy là em muốn lắm, nhưng em còn e dè anh à!
Tôi tôn quý lắm, cái gì "cho nhau lần đầu tiên cũng là một cái quý và mang mãi trong tim". Qua lời tâm tình, tôi hiểu và tin Sơn là một chàng trai mới lớn, có lối thoát của một tâm hồn nên tìm đến cái động "Sầm Sơn" ấy. Trong sự tình cờ, tôi được làm quen với em, và đón nhận trong vòng tay ái tình "trai với trai". Ðôi lông mi cong mượt tô đậm thêm nét trinh nguyên của đôi mắt trai trinh làm Thanh Sơn đẹp hão huyền làm sao! Sơn đã uống một viên hồng phiến "lúc lắc" nên tâm hồn Sơn đang bay bỗng trên mây. Sơn ngã đầu vào tay tôi mà lịm giấc mơ hồng. Tôi e ngại mà cỡi bỏ chiếc áo sơ mi trên người Sơn ra. Từng ngón tay tôi rung rẫy khi tháo gỡ cút áo cậu em mới vừa quen. Sơn không có một phản ứng gì hết mà để yên cho tôi vừa hôn hít lên đôi má và ngưỡng cổ cao cùng ngón tay thiên thần. Thân dáng của Sơn mãnh khãnh, ngực trắng phơi trần dưới ánh đèn Néon, hai nấm vú đo đỏ hồng hào vì cái nút thật mạnh của tôi. Sơn vẫn im lìm mặc cho tôi kéo vội chiếc quần tây vải xám ra khỏi người. Huyết mạch Thanh Sơn đang bồng bềnh vì chất phiện màu hồng nên dốc hơi thở dài rên la vì sướng cả gân cốt lẫn tâm cang. Tôi tham muốn dục ái nên tuột luôn cái quần xà lõn của Sơn và vứt xuống chân giường. Sơn hiện người trần truồng với một thần hình ngà ngọc nõn nà. Tôi yêu quý cái màu da bánh mật của Sơn làm sao! Tôi tự cỡi hết quần áo của mình ra mà ép tựa tấm thân cùng con cu đang nứng và nóng hổi như chiếc lạp xưởng mới được chiên phồng trong chảo dầu vào người của Sơn. Sơn đón nhận một nụ hôn đầu đời của tôi trao tặng và nút ghì lưỡi với cánh tay đang bím chặt lấy đầu tóc tôi mà hôn vội vã. Tôi lần xuống hôn lấy da thịt ngâm ngâm của Sơn và tức tốc bú vào hai hòn dái đen ngâm xe cứng. Lần đầu tiên Sơn được một gã cùng phái bú một cách say mê đắm đưối như vầy, pha lẫn viên thuốc kích thích, nên Sơn rú lên như soái lang hoang dã. Tôi chưa kịp ngoạm lấy con cu Sơn thì Sơn đã xuất ra những giòng tinh khí ngọt ngào nằm trải lan trên da bụng. Tôi quỳ người hẳn dậy, tự thủ dâm cho khí tôi bắn vọt và rơi xuống bụng Sơn. Hai giòng khí nóng như tràn nhập vào lẫn nhau như nước sông có lúc hoà vào với biển khơi. Tôi dùng bàn tay xoa xoa vào chất nhờn tinh khí ấy và cuối xuống khẽ hôn lên đôi môi nồng thắm ái tình của Sơn và liếm sạch những dấu vết ái ân mà Sơn và tôi mới vừa trao trọn cho nhau...
*
*   *
Sớm mai tỉnh giấc, thành phố Sài Gòn không còn giờ giới nghiêm như hôm nào, nên tìm một tiếng chim hót thánh thót, một tiếng gà gáy thật an tịnh không còn nữa, nhưng tiếng thở đều đặn của Sơn cũng làm cho tôi yêu ái một sáng mơ vừa chòang tỉnh mộng bên cạnh một cậu bé xinh xinh còn đang say giấc mộng xuân thì...
Tôi đưa Sơn đi thăm Ðà Lạt, một vùng cao nguyên đất đỏ với ruộng nương xây từng bậc thang, từng khu nhà sàn mọc san sát lẫn nhau. Người Ðà Lạt thật hiền và cỡi mỡ. Qua những núi đèo chót vót, quanh co, thăm viếng những thác ghềnh tuôn chảy ra bể nguồn. Những người Thượng hiếu khách, đón mời nhau vào phòng nghĩ là một mái nhà tranh, sàn ván, cạnh một giòng suối róc rách chảy đều bên vách núi. Hủ rượu cần say mét, làm cho đôi tâm hồn chúng tôi là khách du ngoạn thêm quyến luyến với Ðà Lạt vì cái tính hiếu khách của người dân ở đây. Sơn với tôi rất yêu mến cái khung cảnh hữu tình này. Tự nhiên mà dắt tay nhau bước đi trên con dốc thoai thoải trữ tình, hoa anh đào lấm tấm rơi hồng trên lối sỏi cùng tiếng róc rách của một con suối thiên nhiên đã tạo hoá tự bao giờ. Trời mây quang đãng với không khí trong lành, mưa phùn phân phất rơi vài hạt nhỏ như phấn bụi của bụt giảng ngày xưa, Sơn cùng tôi ngắm nhìn ao sen thơm ngát nở rồi cùng nhau bước vào nhà trọ. Hai chúng tôi ngồi ôm nhau trên giường. Tôi triều mến hôn Sơn trong khi Sơn đang quấn quít lấy thân tôi mà cỡi hết đôi ba tà áo rộng. Chúng tôi đã trần trụi và bắt đầu mạnh dạng mà đè lấy nhau để hôn hít lên môi rồi lần xuống cổ cao nghiệu để nút in dấu gót hồng hồng. Sau lần ái ân ở Sài Gòn, Thanh Sơn như hiểu được những gì tôi cho, nên bú vội xuống con cu tôi mà nút. Sơn muốn tôi ra khí ngay lúc này, nhưng tôi hãm lòng lại mà chờ. Tôi thấy Sơn bú cu tôi lúc càng nhanh, rồi chậm lại. Sơn nhẹ nhẹ nút hết thân con cu tôi đang cứng như quả chuối, rồi kéo nhẹ lưỡi qua khoãng da quy đầu. Sơn bú rất ngon và rất tuyệt. Tôi dạy cho Sơn bú nút chầm chậm lại. Sơn ngoan ngoãn nút cu tôi và làm theo lời tôi dạy. Sơn bú giỏi ghê! Sơn theo lời tôi mà bú đầu cu, rồi nút nhẹ lên hai hòn dái. Sơn còn hơi nhẹ dạ và sợ tôi vọt khí vào miệng nên Sơn bú còn hơi ngượng. Chưa tận tình lắm thay! Tôi gương mẫu bú trả ơn cho Sơn. Con cu Sơn đẹp như cây thông vậy! Tôi ra lệnh bằng cách bú cu lần nhau. Khi tôi nút và le lưỡi liếm cu Sơn thì nhịp bú của Sơn ngậm cu tôi vào họng thật đều. Sơn trinh trắng nút gọn con cu tôi vào họng và tôi sẵn sàng bắn khí tình tình rồi. Khí tôi nhẹ chảy đều vào họng Sơn và ngược lại, tôi cho khí tôi lan chảy vào cuống họng Sơn. Hai đứa nẫy mông vì sướng uống khí lẫn nhau mà rên rỉ thay cho cơn gió ập ồ sau rặng thông già chiều hôm rít lên từng tiếng thở dài...
*
*   *
Rời Ðà Lạt với niềm nhung nhớ của tiếng thác đỗ qua những đêm dài, chia tay với đồi Cù, Ðồi Thông Hai Mộ dấu yêu. Chúng tôi lãng du đôi chân phiêu lãng đến Nha Trang. Với một đêm nghe sóng biển hát, hai chúng tôi lắng hồn hiểu biết thêm, tại sao "mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ". Biển cát Nha Trang thật mịn như da thịt của Sơn. Bước chân trên cát của nhau đã tìm đến một bãi hoang với vách đá rêu phong làm lều. Tôi trãi một tấm khăn lên nền cát và cùng Sơn nằm sát với nhau. Thân hình trần trụi ôm lấy nhau mà hôn hít. Ánh sao trời thật đẹp như soi sáng một khoãng không gian. Tiếng sóng biển là những lời ru tinh êm dịu làm tâm hồn Sơn đã chất ngất tự bao giờ. Dường như chai rượu nếp mới cất, pha lẫn cùng tí mật gấu thật đắng môi đã làm cho tôi cùng Sơn lân lân mà trôi dạt như một cánh buồm không bến đỗ. Tôi với Sơn đang ân ái. Nút lưỡi, bú cu nhau thật say đắm. Tôi nằm áp lưng Sơn mà cạ con cu mình vào xương sống lưng ong của Sơn. Tay tôi vòng ra phía trước mà vuốt ve con cu Sơn đang nứng dài như một khúc gỗ trôi dạt vào bờ từ lòng đại dương. "Ôi, my drift woof" ơi, tôn quý em vô cùng. Tôi nhẹ nhẹ ấn đầu con cu vào khe động của Sơn. Sơn thét lên một tiếng đau đớn vang vọng theo tiếng ầm của sóng biển. "Em đau quá anh ơi". Tôi không còn lời nào van xin cho Sơn thứ lồi. Nên ngâm con cu mình trong đít Sơn mà chẳng hề nhô nhấp thêm. Ðợi một giây phút cho đít Sơn quen dần, tôi ưỡn mình thút con cu đâm sâu vào ngõ hẽm của Sơn. Tôi khẽ hôn lên tai Sơn mà vỗ về như sóng biển êm đềm đánh từng đợt xô vào bãi cát làm cho con dã tràng phải hốt hoãng trôi dạt xô bến bờ trong lúc tròn lăn se cát. Sơn đang lo âu trong tâm trí rằng tôi nhét dương vật vào cửa mình, liệu tôi có xuất tinh trong ấy không? Tôi hiểu ý lắm! Nên lúc con cu tôi tôi gần "nói lời trần ái", tôi rút nhẹ con cu tôi ra khỏi khe tình của Sơn mà tràn ngập những giọt mưa lên lưng, lên mông của Sơn. Sơn nằm xắp mà êm ái cho tính khí của tôi bắn vọt ra từ con cu thon dài như rắn. Tôi sướng rên từng tiếng gào như sóng xa đang ồ ập từng cơn vào bãi cát trắng mịn. Rồi im nằm sát trên lưng trần của Sơn mà hôn lấy vai thon, gáy tóc thơm tho mùi cây trái. Hai đứa tôi như chùm hoa bồ kết, quấn lấy nhau trên cành yêu đương...
Làm sao ru được mối tình trên cát mịn, bao quanh là một đêm thanh có vì sao lạ cùng với tháp cổ, vách đá là căn lều mộng mị. Ðể đáp lại lời tạ tình, tôi nhét vào đít mình một viên thuốc "lúc lắc" màu hồng nhạt còn có tên gọi "red heart". Thuốc tan mau trong cơ thể dâm tình của tôi như là "preparation H". Khe đít tôi hé rộng và sẵn sàng nhét con cu Sơn vào ấy. Tôi ngồi trên người Sơn mà nhún nhẫy như nhịp "giã chày thóc gạo". Thuốc phiện tan mau, từng nhịp cối chày của tôi làm cho Sơn sướng khoái. Tôi nhấp thật nhanh và cảm giác như con cu Sơn thọt sâu hơn qua thành ruột già của tôi. Tôi với Sơn rú lên, đôi bàn tay như nắm chặt lấy nhau như cột chèo trên sóng mà chèo. Sơn rú lớn hơn vì bắn khí vào đít tôi rồi. Tôi vội buông lái chèo và nắm lấy cu mình mà thụt, vuốt nhanh nhẹn. Cu tôi vọt khí ra khỏi dái như đạn thoát ra khỏi nồng đại bác. Cu Sơn còn đang ngâm mềm trong đít tôi và dần dần được kéo ra nhít nhít trong khe tình lãng mạn.
Tôi ôm chầm lấy Sơn mà nút lưỡi như một lời chân tình ái ân trong cơn sóng gào của biển. Dù thế nào, làm sao tôi "níu được bước Sơn Khê", của một đêm ái ân đầy trinh mộng.

Saturday, March 1, 2014

Bản tình ca mùa đông

mua dong
Bản tình ca mùa đông!!!


Lạnh quá, cái lạnh của miền tây nguyên. Đã là tháng mười một rồi, những cơn gió lạnh như lùa vào tấm áo mỏng của linh. Lạnh, Linh lạnh lắm, nhưng nó không mặc áo khoác, nó muốn so sánh xem cái lạnh gia thịt và cái lạnh tâm hồn cái nào đau hơn. Mà cũng không cần so sánh Linh cũng đã biết rõ câu trả lời.


20/11/2006.


“ Sơn, tớ yêu cậu”. Linh đã lấy hết cam đảm nói ra, cậu không thể chịu nổi nữa, dù biết rằng sống trong vô vọng, dù biết rằng nói ra sẽ mất tất cả. Nhưng phải nói, đúng, phải nói!. Linh đứng lặng nhìn Sơn, cậu hẹn Sơn ra đây, ngay cây cầu hoang này chỉ để làm điều đó, cậu muốn nói với Sơn từ lâu, lâu lắm rồi. 


Khóc, không được khóc. Sơn đã từ chối, cậu ấy có cái lí của cậu ấy. Mà rốt cục cậu ấy đúng cơ mà. Lạnh, từ đó Linh không còn mặc áo khoác nữa. Sơn tránh mặt cậu, mỗi chiều mùa đông cậu lại ra cây cầu này, ngồi tựa lên lan can, nhớ về sơn, nhớ về người bạn của cậu. Sơn không thân thiết với cậu, nên việc Sơn và cậu không nói chuyện, không hỏi han nhau trong lớp nữa cũng chẳng ai nhận ra cả. Chỉ một người đau, đau lắm Sơn có biết không???


Nhưng mà cái gì cũng phải để cho nó trôi qua, Linh tự hứa với mình sẽ mãi quên, sẽ cố quên và nhất quyết phải quên. Đúng vậy, nhớ làm gì một mối tình đơn phương, nhớ làm gì cái lạnh, nhớ làm gì cái miền quê hẻo lánh này. Sơn chỉ là một người bước ngang qua đời linh, chào hỏi xã giao rồi bước nhanh qua không hơn không kém…


20/11/2007


Đã một năm trôi qua rồi sao??? Linh vẫn bước trên cây cầu hoang ngày nào. Cầu vẫn thế cũ kĩ như nó của một năm trước, cái lạnh vẫn thế, lạnh đến nỗi những chiếc lá phong dù đã nhuốm một màu đỏ ấm nồng vẫn phải run lên từng hồi. Còn Linh, cậu có lạnh không?
Sài gòn nắng và nóng, cậu đã ở sài gòn được mấy tháng rồi, đời sinh viên không như cậu nghĩ, nó có sự tủi nhục của những đứa con nhà nghèo như cậu. Hằn lên những đồng tiền đóng học phí là mồ hôi và nước mắt của cha mẹ, và nó vẽ lên trong mắt đứa em của Linh là một tương lai tươi sáng của một nhân viên ngân hàng giàu có mà nó tự hào gọi là anh.
Còn Linh có gì và đã làm gì, bảo cố quên mà sao vẫn nhớ, bảo cố bỏ qua mà sao người qua đường đó lại cứ ám ảnh Linh mãi. Có lẽ chưa đủ liều, có lẽ chưa có tình yêu mới nên cậu chưa thể quên được người yêu cũ. Linh tự dối lòng mình rà như vậy. uhm! Thì có thể nó là như vậy thật thì sao? Biết đâu đấy.



Gió lạnh thì lạnh thật, nhưng vẫn có nắng, cái nắng lạ lùng của xứ coffee, nắng nhưng không ấm áp, như ánh mắt và nụ cười của một ai kia? Cười đó nhưng sao lạnh lẽo và cô đơn quá. Linh biết sơn đã đi xa, xa lắm, Sơn đi du học rồi. Nhà Sơn khác, nhà cậu khác, đời Sơn khác, và trong cuộc đời đó cậu không hề dù chỉ là một người ngang qua đường mà thôi.


20/11/2008.


Đã là năm hai đại học, sài gòn tạo cho Linh thành một con người bon chen và vị kỷ. Linh đau đớn, linh dằn vặt, cậu đã và đang sa ngã. Năm 2 đại học cậu đã trải đời đủ để viết cả một cuốn tiểu thuyết về những gì đen tối nhất của một sài gòn nắng nóng và hào nhoáng, những ngày về quê như thế này cậu lại thèm khát cái lạnh. Cậu muốn ngồi co ro bên gốc cây phong năm nào. Cậu muốn cái lạnh có thể làm dịu bớt con tim nóng hổi khao khát yêu và khao khát được yêu của cậu. 


Có lẽ cậu đã nhầm, cậu có thể yêu người khác, lên giường với người khác, trao sự trong trắng cho người khác mà thậm chí cậu còn không biết tên biết tuổi. Cậu đánh đổi lấy vài đồng bạc lẻ để có thể đóng học phí đúng hạn, cậu đớn lòng với những trang giáo án được làm ra với công việc ô nhục. Nhưng cậu cố, cậu sẽ cố vì ba mẹ, vì em, và vì cái vùng quê nghèo này.


Cậu ngồi lên thành cầu, nước suối vẫn trong như ngày nào, tựa hồ như chưa hề có tí đất cát nào được cuốn theo dòng nước này cả. Nước suối chảy xuống từ núi ngọc lĩnh, nước là kết tinh của khí trời. Cơ hồ như nó là ngọc của vùng đất này vậy. Linh định lấy nước lau mặt, nhưng ngay khi vừa chạm xuống nước cậu liền rụt tay lại. Không phải bởi nước lạnh mà tại bởi cậu thấy quá nhục nhã, nước dù có qua trăm ngàn thác ghềnh, chảy xuống từ rừng núi thâm u nhưng nước vẫn trong. Nhưng còn cậu thì sao, cậu đã như dòng suối nhỏ chảy ra sông lớn vẩn đục bởi chính dòng sống rộng, và đen ngòm và bốc mùi hôi thối ở nơi chỉ có nắng chứ chưa bao giờ có lạnh. Cậu thẹn, cậu tự sỷ vả bản thân, cậu lặng nhìn dòng nước, nhưng rồi sao? Cậu vẫn phải sống, vẫn phải có tiền đóng học phí, mà học phí trường cậu thì đâu phải dễ chịu gì, đời nó thế thôi Linh à! Biết nhục thì mày cũng hãy cứ để tạm đó, biết đau thì đau cho trót. Chỉ có việc đó mới giúp mày có đủ tiền mà thôi… và còn em mày nữa. Sang năm nó cũng vào cấp 3 rồi, mày là anh lớn mà, mày có biết không Linh?


Cậu nhớ một nụ cười, cậu nhớ một dọng nói, 2 năm rồi sao nó vẫn chưa tha cho mình. Linh không giận ai hết, cậu lấy quyền gì mà giận cơ chứ? Cậu chỉ mệt mỏi với chính mình khi con tim không đặt đúng chỗ, mệt mỏi khi nghĩ đến ngày mai. Ừ thì ngày mai trời sài gòn lại nóng. Biết ở phương xa có khi nào Sơn có thấy nóng hay không?


20/11/2009


Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng cậu đến cây cầu này, cậu sắp ra trường rồi. Cậu sắp đổi đời cho cha mẹ mình, cho đứa em thơ ngây của mình.


Cậu quen được con gái của giám đốc một ngân hàng danh giá nhất nhì thành phố. Cậu là thằng hèn, là đứa chỉ biết núp váy bạn gái mà sau này là núp váy vợ. Thì có sao nào, còn gì để xấu hơn để nói về cậu nữa không? Chắc là còn nhiều lắm nếu họ biết cậu đã đi qua đời sinh viên nghèo như thế nào? Nhiều đứa bạn cậu cũng nghèo nhưng tụi nó trong sạch, cậu không đổ lỗi cho hoàn cảnh. Chính cậu làm nhơ nhớp tấm thân này mà thôi. Lấy cái nghèo ra biện hộ thì cậu chỉ là một thằng hèn. Cậu đã khác cậu của một năm trước, khác rất nhiều rồi.


Và cậu không muốn em mình vì nghèo mà phải hèn nữa. Cậu không muốn con cậu như cậu có thể vì nghèo mà phải đớn đau nữa. Có lẽ chúng nó sẽ là những công tử đại gia ăn chơi trác tán như những kẻ mà cậu vẫn phải phục vụ hằng ngày, nhưng thà như thế còn hơn. Mà cậu tin là con cậu sẽ không thể nào là hạng người đó được.


Mưa! Cơn mưa trái mùa kì lạ, mà càng mưa thì càng lạnh, Linh vẫn đứng trên cầu. Mưa thì sao? Lạnh thì sao? Chỉ một lần này nữa thôi, chào mày nhé dòng suối nhỏ, chào mày nhé cây cầu hoang, chào mày nhé đỉnh Ngọc Linh hùng vĩ, núi cứ hùng vĩ như núi vốn có, còn tôi chỉ cần sống, chỉ cần người thân tôi được hạnh phúc.


Không biết nước mưa hay nước mắt cậu, giờ cậu lại nhớ đến Sơn, Sơn thích màu xanh lam lắm, cậu nhớ gặp Sơn lần đầu tiên nhờ vào cây dù màu xanh lam đó, hai đứa cố chui rúc trong cái dù để cố đợi cầu vồng hiện lên nối đỉnh Ngọc Linh trác tử với cánh đồng bên dưới, mọi người kể nó đẹp lắm. Mà nó đẹp thật phải không Sơn?


Linh quay lại, một cái dù xanh lam nằm ngay dưới gốc cây phong giờ đã trụi hẳn lá! Sơn ở gần đây thôi, cậu có thể ngửi thấy mùi của Sơn, cây dù lăn nhẹ lăn nhẹ rồi chạm vào chân cầu. Nhưng xa, mãi xa rồi Sơn ơi! Linh rẽ vào lối khác, liệu đến khi nào Sơn có coi Linh không chỉ là người qua đường?

Trắng Và Đen

Dưới tán hoa anh đào nở rộ, trong những cơn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua và trên thảm cỏ mượt mà xanh rì thỉnh thoảng lại rộn lên những tiếng cười vui vẻ của những đứa bé .Một khung cảnh thanh bình .
trang den


_Này Kuro-chan , lớn lên cậu sẽ làm gì?

_Tớ á ? -Cậu bé có mái tóc đen nhánh giật mình quay lại - Tớ không nói đâu 
!!
_Này, có gì đâu .Chúng ta là bạn thân mà !- Cậu bé đó cười, một nụ cười thánh thiện như thiên sứ.

_Tớ muốn… mãi mãi… ở bên cậu ….! -Nói rồi Kuroki đỏ mặt quay đi.

_Được rồi! He he…….cậu làm "cô dâu" của tớ nhé..!!

_Hả?...!!!!Cậu nói gì cơ Shiro-kun…!

Đứng dậy .

Chạy .

Rượt đuổi .

Màn rượt đuổi của trẻ thơ bắt đầu . Bánh xe số phận bắt đầu dịch chuyển .Mọi thứ xoay vòng, quay đều .

_Tớ bắt được "cô dâu" của tớ rồi.!!

Cậu bé tóc bạch kim chạy đến ôm chặt Kuroki rồi ngã nhào xuống bãi cỏ xanh mướt và cười giòn giã.

_Được rồi mà Shiro-kun !!!

_Cậu đồng ý ko?

Vừa nói, cậu bé tóc bạch kim-Shiroki , vừa nhìn Kuroki bằng một cặp mắt trìu mến.
_Ừm!!

Kuroki lắp bắp nói ,mặt đỏ lên rồi khẽ quay mặt qua chỗ khác . 

_Cậu hứa rồi nhé . Chúng ta mãi mãi bên nhau!!Nhé..!

Nói rồi Shiroki đứng phắt dậy, chạy đi và nói với theo:

_Kuro-chan!! Đuổi theo tớ nào!!!




Hoa rơi , gió cuốn , tiếng cười…tất cả mọi thứ hoà lẫn vào nhau . 

Lời hứa in sâu trong trái tim của tuổi thơ .

Thời gian cứ trôi.

Liệu mọi thứ có thể vận động đều bên vòng quay của thời gian không?

Đó là một câu hỏi không mấy ai có thể trả lời rõ được.



Hai chú bé cứ mãi vui bên nhau . Chúng không hề nghĩ đến điều gì khác. Trong lòng chúng bấy giờ có lẽ chỉ có lời hứa "mãi mãi bên nhau" mà không biết rằng sẽ có nhiều thứ ngoài mong muốn đang chờ đợi ở phía trước.


…….. .Một bánh răng bắt đầu trật khớp……..



Đó là một ngày mưa tầm tã .

Từng hạt mưa thi nhau rơi xuống mặt đường. Âm thanh của những bong bóng nước nổi lên rồi vỡ tan cứ vang dần .

Những đám mây cứ xếp thành từng lớp dày đặc và xám xịt .

Mưa mãi .

Ở một góc phố , một chiếc xe taxi đang dầm mình trong những hạt mưa nặng nề .Bên trong xe là một gia đình nhỏ với người bố đang chăm chú đọc tờ báo ,người mẹ bận xếp lại đồ đạc cho gọn .Cạnh đó là chú bé tóc bạch kim đang hướng đôi mắt ra ngoài màn mưa . Ánh mắt của cậu mang một mỗi buồn xa xăm .Một cái gì đó như vẻ hụt hẫng hiện lên khuôn mặt thiên thần .

Bánh xe vẫn lăn dài .

_SHIROKI !!!

Một giọng nói hét lên , gọi to tên của chú bé đang ngồi trong xe .

Kuroki chạy theo chiếc xe , bàn tay nhỏ bé của cậu với với theo như muốn nắm lấy một thứ gì đó không thể chạm tới .Khuôn mặt cậu mang một vẻ đau đớn như thể mất đi một vật rất quý giá .

Trước khi gục ngã vào màn đêm tăm tối ,trong mắt Kuroki là gương mặt buồn mênh mang của người mà cậu hứa sẽ ở bên cạnh mãi mãi .

Mưa vẫn tiếp tục rơi .




***



Trong đầu nó là những kí ức mờ ảo cứ lặp đi lặp lại nhiều lần .Có khi là cảnh đùa giỡn với một ai đó ,có lúc lại là một màn mưa dày đặc .Những lúc như vậy , đầu nó đau buốt như thể bị những cây kim nhọn đâm vào .Nhức và nhói từng chập .

I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
To days I still recall

Đôi mắt nó tối lại khi giai điệu của bài hát Forever vang lên .Nó cảm nhận được có một cái gì đó rất thân thương trong ca từ nhưng khi nó cố nhớ thì đầu nó cứ ong lên từng hồi .Kết quả là nó càng cảm thấy mệt mỏi hơn nữa .

Oh how happy I was then
There was no sorrow there was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes

Ngoài trời mưa bắt đầu rơi ,lại cảnh tượng vẫn thoắt ẩn hiện trong dòng kí ức rời rạc của nó .Càng ngày nó càng ghét mưa .

I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky
I never stayed anywhere
I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever ?

"Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau ."

Một câu nói thoáng vọng lên trong tâm trí nó . Đó là một âm điệu buồn .Lồng ngực nó như thắt lại ,trái tim đập liên hồi và nhói đau .Hình như nó vừa nhớ ra một điều gì đó .Một hình ảnh . Đó là một cậu bé có màu tóc bạch kim rạng rỡ . Tay nó ôm lấy đầu ,miệng khẽ rên vì đau đớn . Đó là ai ?

Nó tự hỏi trước khi chìm vào giấc ngủ .





Would you wait for me forever ?
"Là ai ? 

Ai đang cười với nó ?

Chờ đợi sao ?

Mãi mãi ?

Người là ai mà lại cười với nó buồn bã như vậy ?

Cậu là ai ? "


Nó choàng tỉnh khỏi cơn mộng mị .Tâm trí nó bỗng dưng mang một nỗi buồn khó hiểu .Cảm giác vừa để vuột mất một điều quan trọng .Nhưng điều quan trọng đó là gì thì nó chịu ,không thể biết được .Nó bắt đầu tìm kiếm những thứ có màu bạch kim .Màu sắc duy nhất mà nó cảm thấy thân thương và chứa đựng bí mật của những mảnh kí ức rời rạc cứ chắp vá từng hồi .

Một chiếc đồng hồ màu bạc được đeo vào tay .Một chiếc áo sơ mi trắng và được mặc vào cẩn thận . Đôi giày trắng tinh cũng được xỏ vào chân .

Còn gì nữa không nhỉ ?

Nó tự nhìn vào gương rồi xoay vài vòng để kiểm tra xem cái gì sai sót trên người không .Chỉ còn mái tóc , đôi mắt , cà vạt và quần tây âu là màu đen .Hai màu đen trắng xen lẫn vào nhau .Nó gọi đây là trang phục để tang .Tang của ai , tang cho ai ?Nó cũng không lí giải được .Có lẽ là tiễn biệt phần kí ức mơ hồ mà nó vẫn thấy .

Kuroki là tên của nó .

Cái tên mang màu đen tuyền như chính con người nó .

Cái tên đen tối như dòng kí ức của chính nó .

Nó cảm thấy sờ sợ màu đen .Nếu trên người nó chỉ có độc một màu đen thì nó có cảm giác như đang rơi vào một hố đen tăm tối không bao giờ có thể thoát được .Màu trắng ,màu bạch kim ,hoặc một màu gì đó có thể phá tan cái u uất của đen tối .Nó cần những màu đó .Nhưng màu trắng vẫn thường sử dụng nhất .

Bố mẹ thường chú ý đến tâm trạng của nó .

Nó nhớ mang máng là có lần mẹ nó nhắc đến một cơn bệnh đã từng suýt cướp đi cuộc sống của nó ,và khi đó , bố nó vội ra hiệu cho mẹ nó im lặng rồi ôm chặt lấy đôi vai của bà .

Hình như cơn bệnh đó có liên quan đến mưa và liên quan đến phần tăm tối đang ẩn chứa trong tâm hồn nó .

Nhiều lúc nó tò mò hỏi thì bố nó lại lảng sang chuyện khác .Như thể không muốn nó nhớ lại điều đó .Dần dần rồi nó cũng không buồn hỏi nữa .Cứ sống một cuộc sống mờ ảo với những cơn đau đầu kéo dài suốt những ngày mưa .

Hiện giờ nó đã 23 tuổi . Đã đi làm và cũng có những cuộc tình ngắn dài khác nhau .

Mỗi khi nó cười ,một giọng nói lại vang lên trong đầu nó .

Rồi nó lại ghét phải cười .

Từ một cậu bé luôn tươi cười trong những bức ảnh gia đình ,nó trở thành một người đàn ông lạnh lùng .Như một màn đêm dày nhất đến nỗi ánh mặt trời không thể xuyên thủng .Cuộc sống hằng ngày trôi qua với những viên thuốc giảm đau và những câu hỏi không ai giải đáp .

Trầm lặng .




***


Anh hướng ánh mắt vào màn mưa .

Cũng một ngày như thế này ,anh đã bỏ lại người thân yêu nhất của mình và cùng gia đình đi đến một nơi thật xa .Một nơi sẽ đem lại hạnh phúc và mọi điều tốt đẹp nhất cho anh theo như lời bố anh hào hứng nói và cái gật đầu đồng ý của mẹ .

Khẽ đưa tay ra ban công hứng lấy những giọt mưa .Cái lạnh lẽo của mưa thấm dần vào làn da và chảy dài xuống khuỷu tay .Tất cả kỉ niệm lại đến với anh ,thật dịu êm , rồi lại vụt bay như những cơn gió chao mình trong mưa .Trái tim anh lại cảm thấy nhói đau .Anh vẩy tay ,những giọt nước tan thành những hạt nhỏ hơn nữa .Với tay lấy cây đàn violon , anh kéo lên những giai điệu và hát lên những ca từ bài hát Forever .

Nơi anh đã đến cùng gia đình đã trui rèn anh trở thành một nghệ sĩ .Người mà luôn có sự hào nhoáng và hào hoa vây quanh .Ai đó nhìn vào cũng sẽ trầm trộ thán phục và mơ ước có được những thứ đó .Nhưng với anh , đó là một cái lồng kiên cố đã giam linh hồn của anh .

Giọng ca của anh trầm ,nỗi đau đớn ẩn hiện trong từng điệu nhạc .

Mưa phụ hoạ .

Bài ca tang lễ của tình yêu .

Mái tóc bạch kim loà xoà trên trán , đôi mắt đăm chiêu và mang một nỗi buồn rười rượi .

Anh đã tìm kiếm , đã đến những nơi trong dòng kỉ niệm của mình ,chỉ để tìm kiếm người mà anh đã hứa sẽ ở bên cạnh .Không có liên lạc ,không có vết tích .Tất cả đã trôi dần theo vết bánh xe trong màn mưa đêm đó .

Không nản lòng ,anh tiếp tục hát .Trở thành một người được mọi người hâm mộ .Biết đâu có một nơi nào đó ,người anh tìm kiếm sẽ nhận ra anh .

Cho dù đó là một cơ hội rất mong manh .

Oh how happy I was then
There was no sorrow there was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes



Mặc dù không muốn nhưng cổ họng anh cứ nghẹn lại . Đã một thời gian dài trôi qua nhưng anh vẫn không thể quên đi hình ảnh và lời hứa của cậu bé tóc đen đó . Đó là một kỉ niệm tuyệt đẹp mà anh đã từng có và đã từng đánh mất .Nỗi dằn vặt khiến anh không bao giờ có được một giấc ngủ ngon .Những người biết chuyện chỉ khuyên anh nên quên đi cuộc tình con nít đó và mau chóng tìm kiếm một cuộc tình hạnh phúc .Một cuộc tình trẻ con như thể sẽ khiến con đường công danh của anh sụp đổ và anh sẽ được mọi người biết đến với tư cách như một thằng đồng tính theo đuổi một thứ vô vọng .

Anh mặc kệ tất cả .

Đây là tình yêu .

Tình yêu thì có phụ thuộc gì tuổi tác và giới tính .

Tự do và phóng khoáng .

Đó mới là tình yêu .



Kế bên căn hộ nơi anh ở ,cũng có một cậu bé tóc đen với đôi mắt xanh buồn thẳm nhìn vào màn mưa như thế .Hình như cậu bé vừa chuyển về đây từ mùa đông và ở với bà ngoại .Anh cảm thấy cậu bé này cũng có một tâm sự gì đó ,cứ nhìn cử chỉ đưa tay ra hứng mưa như anh đã làm lúc nãy là đủ biết .Có lẽ đây là nỗi đồng cảm của những người đồng cảnh ngộ .

Tiếng đàn violon nhẹ nhàng vang lên những giai điệu cuối rồi lại trả không gian về với những tiếng mưa .

Cậu bé thoáng quay sang nhìn anh rồi lại cất tiếng ca của mình nối tiếp theo làn mưa tí tách bên ban công .

Hoa mưa rơi mãi trên bầu trời xanh
Tình yêu của em cũng như những cánh hoa mưa
Mãi rơi
Mãi tìm kiếm trong vô vọng
Đi về đâu ?
Bay về đâu ?
Hoà vào mặt đất
Tan vào cơn gió
Em tìm kiếm anh trong nỗi nhớ mong sâu thẳm
Tìm kiếm một tình yêu trong từng cơn đau nhói tâm can



Giọng hát của cậu bé trong và cũng mang một nỗi buồn nhẹ nhàng như thể một thiên sứ đang tiễn đưa linh hồn về với ánh sáng .Về với một nơi không còn đau buồn và nhớ mong .Một nơi thanh thản .

Chờ cậu bé kết thúc bài hát anh mới buông một câu chào xã giao .

_Chào em .

_Chào anh .

Cả hai lại nhìn vào những giọt mưa .

_Bài hát đó do em sáng tác à ?

_Của mẹ em .

_Mẹ em là nhạc sĩ ?

Nhìn thấy gương mặt thoáng bất ngờ của anh ,cậu bé cười nhẹ nhàng .

_Không .



Im lặng .Tiếng mưa dần vơi bớt . Anh nhìn cậu bé chăm chú và chống cằm suy nghĩ .Tại sao cậu bé lại buồn như thế ? Hay đang phải tìm kiếm hoặc chờ đợi tình yêu như anh ? Nghĩ đến đấy , anh bật cười vì cái suy nghĩ ngốc nghếch của mình .Cậu bé này vẫn còn nhỏ ,nhất định không gặp phải cảnh éo le như anh đâu .Nỗi buồn thoáng chốc tan biến theo tiếng cười .

_ Tại sao em lại hứng mưa ?

Anh hỏi một câu rõ là ngốc ,chính anh cũng thế thì người ta có làm vậy cũng việc gì phải hỏi .

_Tại sao anh lại hứng mưa ? –Nó hỏi ngược lại .



_Anh đang tìm kiếm một người .

_Người yêu của anh ?

_Là người anh yêu .

_Chị ấy chắc rất hạnh phúc khi biết anh đã tìm kiếm .

_Không phải là "chị" .

Hắn vuốt đám tóc đang loà xoà trước mặt rồi khẽ mỉm cười trước thái độ bất ngờ của nó .

_Thế anh yêu một người lớn tuổi hơn ?

_Là một chàng trai .

….
Cậu bé cảm thấy lồng ngực mình như bị thắt lại .Hình ảnh về người nói yêu cậu hiện rõ trong tâm trí . Đó là một anh chàng hơn cậu 1 tuổi có mái tóc ngắn dựng lên nhờ đám keo xịt tóc .Một anh chàng có mái tóc nâu và đôi mắt cũng màu nâu .Là một người mà cậu luôn dằn vặt trong tâm can .Hoá ra anh cũng có một nỗi niềm như cậu .

_Em ngại à ? –Anh cười lớn rồi lại trầm xuống . – Cũng phải ,ai cũng sẽ thế khi nghe thấy một điều bất bình thường như vậy.Nhưng anh không ngại và cũng không cần phải giấu .Vì đó là tình yêu .

_Không phải thế … chỉ là - Cậu bé hơi trầm ngâm – Có lẽ em cũng như anh .Suy nghĩ và chờ đợi .

_Ừ ,suy nghĩ và tìm kiếm như anh hoặc chờ đợi như em .Cả hai đều khiến người ta phải đau buồn .

Mưa đã tạnh ,chỉ còn vài hạt vẫn lất phất như tiếc nuối .Hơi nước hòa trong không khí một mùi đặc trưng .

_Em tên gì thế ?

_Sapphire .

_Đá lam ngọc à ? Rất hợp với em .

Cậu bé cười lấy lệ .

_Anh là Shiroki .Rất vui khi biết em .

_Anh không giống như lời mọi người đồn đãi nhỉ ? 

_Đồn thế nào ?

_Một ca sĩ hào hoa thay tình như thay áo .

_Em biết anh à ?

_Qua hình ảnh và lời đồn .

_Chỉ là lời đồn thôi .

_Ừ .

Cuộc nói chuyện giữa anh và cậu bé bắt đầu và kết thúc bằng một nỗi buồn .Cả hai lại cùng im lặng nhìn vào bầu trời sau cơn mưa .Màu xanh trong vắt và thanh bình .Màu xám của mây tan biến và được thế vào màu trắng . Ở một góc trời , ánh sáng mặt trời chiếu xiên qua lớp hơi nước ,tạo thành cầu vồng .

Một dải màu trải dài trên nền trời như thể là một tia hy vọng được đốt cháy lên sau chuỗi đau khổ và chờ đợi trong vô vọng .

Anh ngắm nhìn cầu vồng .

Ở một nơi nào đó ,nó cũng đang ngước nhìn như vậy .


***


Mùa hè kéo theo cái khí hậu nóng bực và những cơn mưa vô tình .Vội vàng buông xuống rồi lại mau chóng tan đi .

Nó đã gặp được một người con gái định mệnh theo như lời mẹ nó ca ngợi .

Là một người con gái có mái tóc dài đen bóng và một nụ cười hiền lành .Nó cảm thấy có đôi chút thân quen từ nụ cười kia ,nhưng sao màu tóc lại không là bạch kim nhỉ ?Nó thắc mắc .Màu bạch kim ,màu trắng đã ám ảnh tâm trí nó .Thế giới muôn màu đối với mọi người và duy chỉ có màu trắng đen xen kẽ nhau trong tư duy của nó .Màu của tang lễ .

Nó đã cười đôi chút .Âm thanh trong trẻo của người con gái này đã làm nó dần quên đi âm điệu buồn bã đã luôn lẩn quẩn trong trí óc .Những mảnh kí ức rời rác mà nó từng có đã không còn xuất hiện nữa .Những cơn đau đầu và những viên thuốc giảm đau dần được thay thế bằng những nụ hôn và những đam mê thể xác . Đối với nó thì đó là một điều tốt .Cô gái ấy như dải cầu vồng đã xuất hiện làm tan đi màn mưa dày nặng hạt trong tâm hồn nó .



Mùa hè là mùa mà anh luôn bận rộn với những chuyến lưu diễn của mình .

Tiếng hát của anh chiếm ngự khắp nơi .Ai nghe thấy giọng hát não nề của anh cũng cảm thấy khoé mắt cay và nghẹn ngào .Anh luôn hát những bài tình ca đượm buồn .Có người hỏi anh sao không hát những ca khúc trẻ trung và sôi động hơn để thu hút thêm người hâm mộ là những thanh niên trẻ .Anh chỉ cười nhẹ và trả lời : "Tôi hát là để tang cho mối tình của tôi " .Ca khúc Forever là chủ đạo của anh .Mỗi khi có người yêu cầu ,anh đều hát bài hát này .Tuy vậy ,anh luôn đứng đầu trong mọi bảng xếp hạng và được mọi người biết đến .Giọng hát của anh đã chiếm ngự tâm hồn của những ai nghe được .

Anh vẫn tìm kiếm .

Cậu bé tóc đen mà anh yêu .




Lại một đêm nữa lại đến .Trước ánh đèn sáng rực và tiếng vỗ tay xen lẫn điệu nhạc ,tiếng đàn violon của anh nhẹ nhàng vang lên .Dịu êm và cuốn trôi mọi xô bồ của cuộc sống .Bài ca tang lễ tình yêu của anh lại cất lên .

Giọng hát ngọt ngào và sâu lắng .

Anh hướng đôi mắt xuống hàng ghế khán giả phía dưới ,hy vọng sẽ gặp được người trong kí ức thân yêu của anh .Cậu bé tóc đen trong quá khứ giờ sẽ như thế nào đây ?Chắc chắn là phải cao lớn rất nhiều rồi ,mái tóc còn một màu đen nữa hay đã nhuốm màu của thời đại . Ánh mắt anh trải dài trên từng khuôn mặt .Vô vọng .




Cô gái khoác tay nó ,hoà vào dòng người đang tản ra từ buổi lưu diễn .Ai cũng hào hứng với cảm xúc của mình khi nghe giọng ca của chàng ca sĩ đã hát hôm nay .Bên tai nó là tiếng ca ngợi thán phục của người bạn gái .Nó lại suy tư .Giọng hát này nghe rất quen đối với nó .Những mảnh vỡ kí ức đã tan biến lại ùa về với nó .Hình ảnh cậu bé với mái tóc bạch kim hiện rõ trong đầu nó .Cậu bé đó cất tiếng cười với nó .Rồi bỗng chốc khuôn mặt tươi cười lại thoáng buồn mênh mang .

Nó gục xuống .

Cơn đau đầu lại hành hạ thể xác nó .


Đôi chân anh bước từng bước ngắn trên con đường .Bầu trời đêm đen tối không một ánh sao .Có lẽ anh không còn một hy vọng nào nữa .Có lẽ người anh yêu trong quá khứ hiện giờ đã có một gia đình hạnh phúc với những đứa con dễ thương và một người vợ hiền xinh đẹp .Anh có nên bỏ cuộc ? Quên đi một cuộc tình đã nhạt nhào theo năm tháng .

Anh dừng chân trước một góc phố nhỏ . Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu xuống mặt đường làm nổi lên những viên đá nằm lăn lóc .

Trước mặt anh là một cô gái với mái tóc dài đang luống cuống lay lay người thanh niên đang khuỵu xuống đường .Người thanh niên đó có mái tóc đen và đang bị nỗi đau đớn thể xác hành hạ .Anh đứng bất động trước hình ảnh đó .Một thứ gì có quen thuộc từ người thanh niên kia đang xâm chiếm lấy tâm trí anh .Tư thế , mái tóc đó … rất quen .

_Kuroki …

Bất giác anh gọi tên cậu bé trong quá khứ .



Nó cảm thấy đau nhói từ óc rồi lan toả đến tim .Nhịp đập của trái tim nhanh dần ,dòng máu trong cơ thể nó nóng bừng lên .

Mưa .

Trời lại đổ mưa .

Tất cả các kí ức rời rạc bỗng ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh . Đó là một khung trời xanh thẳm với những cánh hoa anh đào tung bay trước con gió xuân . Đó là một cậu bé với mái tóc bạch kim đang ôm chầm lấy nó .Tiếng nói vang vọng trong đầu nó là một lời hứa .

"Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."

Shiroki !

Cái tên mang màu trắng đã bị lãng quên bỗng hiện lên trong tâm trí nó .Nó ngước nhìn người thanh niên với mái tóc bạch kim đang đứng trước nó .Hình ảnh cậu bé trong kí ức mỉm cười thật tươi với nó giờ đang đứng trước mặt nó với một gương mặt buồn bã xen lẫn mừng rỡ .

_Shi..roki …

Nó khẽ thốt lên cái tên đã ngủ vùi trong nó một thời gian dài .

Mưa làm đầu nó đau buốt .

Cô gái đang ôm lấy nó vội giật mình quay lại nhìn người vừa gọi tên nó .Cô nhận ra đó là chàng ca sĩ đã hát trong đêm nay .

Nó gượng đứng lên .Bước từng bước chậm chạp đến gần anh .

Anh như bất động với nỗi hạnh phúc này .Cuối cùng anh đã tìm được người anh yêu .Vẫn là khuôn mặt đã đỏ bừng lên khi nói muốn ở bên anh nhưng giờ đã trưởng thành hơn .Vẫn mái tóc đen nhánh ướt đẫm nước mưa khi chạy theo gọi anh lần cuối cùng .

Nước mắt anh ứa ra .

_Kuroki … là cậu phải không ?

_Shiro…ki - Đầu nó vẫn nhói từng cơn .



Oh how happy I was then
There was no sorrow there was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes




I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky

Anh đã tìm kiếm , và anh đã thấy .

Nó đã nhớ lại ,mảng kí ức đã trôi theo cơn mưa năm xưa .


I never stayed anywhere
I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever ?



Would you wait for me forever ?


Anh chạy lại gần và ôm chầm lấy người yêu bé nhỏ của anh .Khuôn mặt nó ướt đẫm nước mưa và nước mắt .Anh cũng khóc .Giọt nước mắt hạnh phúc và nhớ mong lăn dài trên khuôn mặt hai người .Mặc cho mưa .Mặc cho người con gái tròn mắt ngạc nhiên .

Mặc tất cả .

Trong cơn mưa đang nhấn chìm mọi thứ vào đêm tối .

Có hai tia ánh sáng nhỏ đang hoà vào nhau .


_Shiroki …. !


..
.