
Táo. Là Táo đó, Táo đó nha - bạn muốn la lên cho mọi người nghe như vậy. Làm Táo, có nghĩa là bạn xinh đẹp, bạn quyến rũ, bạn gợi cảm, bạn ngọt ngào, bạn quý phái, bạn thơm tho. Làm Táo, nghĩa là bạn đã nắm được trái tim của triệu triệu người mà không cần rụng một mẩu lá hay giết con sâu nào, chỉ cần bạn là Táo thôi.
Và hơn thế nữa, bạn là Tờ-đờ. T.Đ. Táo Đỏ. Vì bạn ngầu, và tên của một kẻ ngầu như bạn không phải ai cũng xứng đáng được biết. Vì bạn hấp dẫn, nên bạn bí ẩn. Bạn chỉ xưng mình là Tờ-đờ. Những kẻ may mắn - dĩ nhiên không thể nào so với mức độ may mắn của bạn được - khi biết tên thật của bạn sẽ phấn khích đủ cho một cơn đau tim. Họ sẽ rỉ tai nhau trong niềm kích động và sung sướng run rẩy. Những kẻ kém hên hơn một chút sẽ tìm đến họ ngã giá, trao đổi bằng đủ thứ cam quýt sầu riêng sa-bô-chê mít tố nữ chỉ để biết tên bạn. Cuối cùng là những kẻ đáng thương đầy tội nghiệp, những kẻ miệt mài khắc hai kí tự T.Đ lên bàn học bằng con dao rọc giấy trong niềm nhớ nhung khôn xiết, những kẻ muốn gọi nhưng lại ngại ngần và xấu hổ về sự kém hiểu biết của bản thân, cuối cùng chỉ dám đứng lấp ló đằng xa, ngước cặp mắt đầy sùng kính về phía bạn.
T.Đ - bạn cúi chào, hài lòng đón nhận sự hâm mộ cuồng nhiệt của mọi người trước ánh đèn lấp lánh. T.Đ, bạn mỉm cười. Ôi T.Đ, hay Táo Đỏ, còn có tên khác là Tuyệt Đẹp..
Rồi một ngày, khi niềm tương tư và lòng yêu mến vượt quá giới hạn chịu đựng của mọi người, bọn họ không kiềm nén nổi trước nhịp đập dồn dập của trái tim và khao khát được chạm vào bạn. Bọn họ không chấp nhận chỉ đứng từ xa xa ngắm nhìn bạn, bọn họ chen chúc xô đẩy nhau, tất cả chỉ để đến gần bạn. Không cần kích động đến thế đâu, mấy người có cả ngày mà - bạn bảo họ, nhưng hình như không ai nghe thấy vì tất cả đã chìm sâu trong vẻ đẹp của bạn. Tối hôm qua bạn đã thấy người ta dựng bảng quảng cáo cho bạn - dĩ nhiên lúc đó không có ai ngoài một anh giai loay hoay viết vẽ, bạn và một lũ táo đàn em khác, có lẽ để đề phòng sự quá khích của người hâm mộ. Ôi, số bạn thiệt khổ quá đi. Mấy người kia chắc lại ca ngợi vẻ đẹp của bạn quá chân thật đây mà, ít ra cũng phải nói giảm đi một chút chứ, sức chịu của đựng con người có hạn nha. Thật ra thì bạn không hiểu chữ viết loài người, trừ chữ táo ra, nhưng bạn nhớ cái bảng nó ghi như vầy: Táo đại hạ giá. Bọn họ nhắc tới táo đó, không phải sao?
- -
Bạn đang mải mê suy nghĩ thì bỗng dưng cảm thấy mình bị tóm lấy. Á, bọn họ sàm sỡ bạn! Ngắm nhìn bạn ở khoảng cách gần như thế còn chưa đủ hài lòng sao? Sau đó bạn không thấy ánh sáng chói mắt và đống người ồn ào ban đầu nữa, chỉ thấy màu trắng nhờ xung quanh.
Bạn đã bị bắt cóc!
Người ta trùm bao tải bắt cóc bạn kìa. Bạn biết mà, bạn biết mà. Hồng nhan bạc mệnh - mà bạn lại đỏ rực vượt mức hồng nữa chứ. Bọn họ bắt cóc bạn, bọn họ thèm muốn bạn. Aa, sao lại thế này. Bạn không thể chấp nhận được, bạn là táo của công chúng, bạn mà đi bao nhiêu người sẽ đau lòng mà chết mất. Không được đâu mà...
*bộp*
Có cái gì đó đập vào bạn. Đau quá đi. Bọn họ muốn hành hạ bạn vì ghen tức sắc đẹp của bạn ư? Hay muốn tra hỏi bạn làm thế nào để có thể sinh ra thành một quả táo đỏ? Bọn họ sẽ để máy ép hoa quả trước mặt và dọa dẫm bắt bạn nói ra những điều họ muốn? Thật bi kịch quá...
-Ể?-
Bạn xin rút lại những gì vừa nói. Không có gì là bi kịch cả. Bi kịch thực sự, là bạn bị bắt cóc, trùm bao tải trắng (mà tục gọi là bao ni lông) và nhét chung vào cùng một chỗ với quả táo khác. Một quả táo nhỏ hơn bạn, không đỏ sậm tươi đẹp như bạn mà vô cùng hỗn tạp: chỗ xanh, chỗ vàng, chỗ đo đỏ. Hừ - bạn liếc hắn đầy khinh thường. Tên táo đó hình như cũng nhận ra sự có mặt của bạn. Chuyện! Vẻ đẹp chói rọi của bạn ai lại có thể bỏ qua chứ.
Thằng táo bé tròn dẹt mắt nhìn bạn. Lại muốn xin chữ kí của bạn đây mà. Bạn vung cuống lên, vẽ thành chữ T.Đ tuyệt mỹ rồi hất mặt lên giời chờ vẻ mặt ngưỡng mộ thành kính của hắn. Thằng táo bé có vẻ giật mình, chỉ vào tờ giấy, hỏi:
- Tên anh à?
Bạn gật gật đầu. Thằng táo bé chợt nở nụ cười rồi nhào đến.
- Anh Đờ ơi!
- ...
Bạn cứng người, run rẩy không nói nên lời.
- Anh Đờ ơi *cọ cọ*
- ...
- Ơi anh Đờ *sờ sờ*
- ...
- Tên anh ngộ quá anh Đờ hén *mò mò*
- ...
- Sao anh đỏ quá vậy anh Đờ? *rờ rờ*
Bạn chịu hết nổi, quay sang gầm lên với hắn:
- Là Táo Đỏ, hay Tuyệt Đẹp, không có đờ điếc gì hết á.
Thằng táo bé vẫn cười hề hề
- Nhưng anh Đờ nghe cũng dễ thương mờ~
Bạn câm lặng trong nỗi đau, thấy mình như vừa rơi từ trên cao xuống và bị dập. Bị dập. Thằng táo bé làm bạn có cảm giác bị dập, thật kinh khủng làm sao.
Bạn quay mặt sang hướng khác, không thèm để ý tới hắn nữa. Sau một hồi bạn hơi mệt, và từ từ nhắm mắt lại ngủ. Thằng táo bé vẫn dính sát với bạn suốt thời gian và đoạn đường xóc nẩy kinh khủng ấy.
- - -
Bạn thấy sáng. Cái vùng không gian trắng nhờ còn gọi là bao tải nhốt bạn bỗng mở ra, và người ta đặt bạn lên dĩa sứ. Phải thế chứ, phải biết yêu quý cái đẹp trong cuộc sống. Dĩ nhiên, thằng táo bé - nhờ hưởng ké hào quang của bạn - cũng được đối đãi như vậy. Thằng táo bé quay qua rạng rỡ nhìn bạn:
- Anh Đờ anh Đờ, mình nằm chung một dĩa nè, thiệt là vui quá hén.
Bạn tiếp tục trầm mặc. Cảm giác bị dập bây giờ còn tệ hơn.
- Anh Đờ, nhìn anh đẹp quá đi. Em thích anh quá nha~
Bạn định trở thành một quả táo trưng bày trong lồng kính - xinh đẹp nhưng không biết nói - tuy vậy dự định chỉ mãi là dự định. Nhột quá đi, tại sao lại bắt cóc tên xấu xí này chung với bạn chứ... Lại sờ nữa kìa...
Và như thế, những phút giây hạnh phúc của thằng táo bé hay sự bi kịch của bạn trôi qua. Đời táo ngắn ngủi, phải biết trân trọng thời gian, vậy nên thằng táo bé lại càng ra sức sờ sờ.
Không biết là bao lâu, bạn đột ngột nghe thấy một tràng cười rùng rợn vọng đến bên tai. Sau đó là:
- Ơ, táo nhìn ngon thế cô?
- Ừ, nhà cô không ai thích ăn táo cả, mà sáng cô lại không mang nhiều tiền nên chỉ chộp đại hai quả chờ cháu sang chơi.
- Thế ạ, cảm ơn cô nhé...
Bạn bỗng dưng cảm thấy tổn thương sâu sắc. Cảm giác này, tệ hơn cả bị dập nữa, nó giống như là bị gặm. Bị một con sâu xanh lè gặm gặm. Chộp đại là sao? Không thích táo là thế nào? Hả? Tệ quá. Bạn nghĩ bạn sắp khóc rồi. Tại sao Táo ngầu Táo đẹp như bạn lại rơi vào tay những kẻ không biết thưởng thức nghệ thuật như thế này?!
Bên tai bỗng dưng truyền đến thanh âm ấm áp:
- Sao vậy anh Đờ?
Tim bạn bỗng đập nhanh lạ thường. Cuối cùng thì cũng chưa đến mức tuyệt vọng, vẫn còn một tên hâm mộ bạn ở đây..
Nhưng ôi cái sự đời! Bạn vừa nghĩ thế thì hơi ấm đã rời xa. Người ta tóm lấy thằng táo bé của-bạn, nắm trong tay con dao gọt hoa quả sáng bóng. Bạn ngừng hô hấp. Phút giây đó, bạn chợt nhận ra....
... rằng bị kịch lớn nhất đời bạn là khi một thằng táo bé hướng bạn gào thét:
- Anh Đờ! Người ta sắp gọt em! Người ta định lột đồ em kìa anh Đờ! Em muốn giữ thân cho anh nha! Anh Đờ, em đang bị gọt / lột nè!!!
- để cho bi kịch chấm dứt, cần có sự hy sinh -
- - -
Bạn và thằng táo bé cùng nằm trên dĩa, lẳng lặng nhìn nhau.
Và thằng táo bé nói:
- Anh Đờ, tuy lúc này em không còn lành lặn, không, thật ra em vẫn nguyên vẹn, chỉ là không dính với nhau nữa thôi. Làm 4 miếng táo nhỏ cũng vui chứ. Có điều là, anh Đờ, bây giờ cả em với anh đều trần trụi cả rồi, mình 'làm' đi hen. Ý em là, ờm, lưu lại kỷ niệm đẹp trước khi bị nhai đó mà..
No comments:
Post a Comment