Thursday, February 6, 2014

A love that feel the cold - chuyện tình mùa đông

Lập đông,
cuối cùng em cũng chờ dc cái ngày này để đưa entry này lên....Xem như là món wà tặng mọi người nhân dịp đông sang ...chúc một mọi người có dc một mùa đông đầy ý nghĩa và ấm áp bên cạnh người mình yêu thương ...còn những ai đang cô đơn hãy tòm một nữa của mình...cố gắng đứng lên để đi tìm hạnh phúc ...mùa đông ...mùa của yêu thương



A love that feel the cold - chuyện tình mùa đông
..........Tháng mười một , rồi tháng mười hai , sang tháng một và rồi tháng hai ...........



....Mùa đông tràn về.....

Mùa đông với những câu chuyện , với tuyết phủ khắp nơi . Một mùa với rực rỡ ánh đèn lung linh khắp nơi

Và len lỏi đâu đó , một câu chuyện thần tiên lãng mạn được tạo nên

.....Từ hai chàng trai ......



A LOVE THAT FEEL THE COLD

Bạn thân .

Phải , đó chỉ có thể là điều mà Futaba nói về Toki . Phải , đó là điều mà anh luôn ấp ủ trong lòng trong suốt những tháng năm qua . Nhưng anh đâu biết rằng , anh đã lỡ yêu Toki mất rồi . Yêu người mà mình luôn hằng mến mộ . 
Cho dù biết điều ấy là trái lẽ tự nhiên . Cho dù biết điều ấy là khó mà có thể . Nhưng anh đã lỡ yêu cậu ấy rồi . Phải . Bởi vì anh là một kẻ đồng tính . Kẻ mà xã hội như ruồng bỏ . Và chỉ có Toki là ở bên cạnh anh . Mặc cho anh có là một kẻ thế nào . Toki vẫn mà là bạn thân của Futaba . Bất chấp tất cả . 




Nhưng

Futaba phải dừng lại . Anh không muốn cái mà anh cho là sự ghê tởm của bản thân phá hoại tình bạn mà anh hằng có . Phải . Anh không muốn mất Toki . Kiềm giữ , đó là điều có thể làm . Không còn cách nào khác . Mặc kệ cho tim có nhói đau hay gì đi chăng nữa . Anh không muốn mình yêu Toki . Không , không thể . Anh không muốn tình bạn tan vỡ . 


Nhưng rồi


Khi đã lỡ yêu , làm sao có thể làm ngơ trước tình yêu như thế . Khi đã lỡ yêu có ai vui khi thấy người mình yêu đi với người khác không . Có ai lại có thể mỉm cười khi tình yêu không thể thành hiện thực không . Câu trả lời chỉ có thể là không . 
Phải đúng là như vậy . Cô đơn , ghen tị , đó chỉ có thể là những gì Futaba cảm nhận về cái mà anh gọi là tình yêu . Anh chỉ biết anh là một thằng đồng tính cô độc , không có một ai để hẹn hò . Chỉ có chỗ dựa duy nhất là Toki . Nhưng Toki có hạnh phúc riêng của cậu ấy . Phải . Nên khi anh biết Toki có người để hẹn hò . Cho dù có ghen đến đâu , có buồn đến đâu . Chỉ biết ngạc nhiên và rồi lại nén lại . Không bộc lộ mạnh mẽ , chỉ nhẹ nhàng mà chấp nhận trong đau đớn .



Mùa đông tràn về.

Chỉ còn lại mình anh . Anh tự hoỉ là liệu một tình yêu giữa một người con trai và một người con trai có xảy ra không . Có đẹp như trong sách vở hay không . Có được như giữa một người con trai và một người con gái khác hay không . Những chuỗi ước mơ liên tiếp đập vào đầu Futaba . Anh thèm khát được yêu quá . 


Nhưng có lẽ điều ấy chỉ là một sự viễn vong . Viễn vong mà thôi . Sẽ không có tình yêu ấy . Không có phép lạ . Không có gì mà goị là điều kì diệu của cuộc sống . Phải . Tất cả chỉ như một hư vô . Hư vô không phải dành cho thế giới này . Mà hư vô dành cho anh . Dành cho một người đồng tính . Đúng . Chỉ còn anh là cô đơn mà thôi . Không tình yêu , không được yêu . Băng giá cõi lòng .

Muà đông đã lạnh như trong lòng anh còn lạnh hơn cả muà đông .

Anh cô đơn quá .


Toki có lẽ cũng hiểu . Toki luôn như thế . Chỉ có Toki mới hiểu anh . Một cử chi lạnh lùng mà ấm áp . Phải , đó là Toki của Futaba . Một Toki luôn quan tâm , chăm sóc . Một người bạn thân , thân nhất của Futaba . Một người anh yêu . 

Nhưng như thế , chỉ càng làm Futaba thêm đau khổ mà thôi . Anh như đứng giữa biên giới của đau khổ và hạnh phúc . Một bên như an ủi rằng Toki sẽ không bỏ anh . Và anh mãi là một người may mắn khi có Toki . Nhưng bên còn lại thì sao . Một nỗi đau quằn quại trong anh . Nỗi đau ấy lớn dần trước sự chân tình của Toki . Phải . Toki đang giết dần Futaba . Giết bởi tấm lòng của Toki . Sự thật đau đớn quá . bi thương quá . Có ai hiểu được không cơ hả . Có ai hiểu được trong cái muà đông lạnh giá này .


Và rồi , điều cần đến cũng phải đến .

Điều cần xảy ra ắt phải xảy ra



Một lời noí thôi . Nhưng đó là một lời noí cay nghiệt cho Futaba . Phải . Chỉ vì Toki quan tâm đến anh . Mà giờ đây Toki bị sỉ vả . Sỉ vả một cách cay nghiệt như chính Futaba . Không , không thể thế . Vì sao lại là Toki mà không phải anh cơ chứ . Toki có làm gì đâu . Không, không thể nào . Anh không thể để Toki vì anh mà chịu như thế . Phải . anh yêu Toki nhưng anh không muốn Toki bị nhìn như anh . Phải , anh phải làm gì đó .........

Chạy trốn . Chạy và cứ chạy . Chạy trốn tình yêu của anh . Mặc kệ cho lòng mình đau nhói . Mặc kệ cho nước mắt tuôn rơi . Futaba đã bỏ đi . Anh không muốn nhìn Toki bị đày đọa như thế . Anh phải chấp nhận là mình không thể có Toki . Cho dù có là thế nào đi chăng nữa . Anh không thể có Toki được . Vụt chạy , bỏ lại Toki . 



Futaba , cậu đang ở đâu ?
Dừng lại giữa phố đông người . Tuyết , tuyết đang rơi . Từng bông tuyết rải khắp nơi . Mọi thứ chìm trong một màu trắng tinh khiết . Xa xa , tháp Tokyo với ánh đèn hòa vào máu trắng ánh của tuyết . Một khung cảnh lung linh , mờ ảo . Soi sáng cho một người con trai đau khổ . Phải . Đi tìm kiếm một niềm hi vọng nhỏ nhoi cho anh . Futaba đứng đấy . Chỉ biết đứng và nhìn . Nước mắt trào ra . 


Mọi thứ thật đẹp , chỉ có anh là một thứ xấu xí . Một thứ đáng nguyền rủa .

Sẽ chẳng còn tình yêu cho anh nữa và cũng sẽ không có ai yêu anh nữa .



Điện thoại reo ........................................


_Cậu đang ở đâu hả Futaba ?


_Tớ xin lỗi cậu Toki , tớ .......... tớ ..........................


Tớ đã lỡ yêu cậu mất rồi Toki .

_Tớ đang đuổi theo cậu đây , Futaba .



Quay lại . Sững sờ . Toki đứng đó , nụ cười , ánh mắt . Phải . đó chính là Toki . Cười , bước lại gần . Toki nhìn Futaba với ánh mắt trìu mến , nhẹ nhàng , tình cảm . Futaba cảm thấy nước mắt dâng trào . Anh không thể nói thêm được lời nào nữa . Giờ đây , anh chỉ biết đứng đó , khóc , nhìn Toki mà thôi . 


Nếu có ai đó tớ muốn ở bên cạnh thì đó chỉ là cậu mà thôi , Futaba .

Chính vì thế , đừng cô độc nữa nha .


Nước mắt tuôn rơi như hai dòng thác . Chạy lại , ôm choàng lấy Toki . Nụ cười hạnh phúc nở trên môi . Khóc vì hạnh phúc , khóc vì sung sướng . Nấc nghẹn , Futaba thốt lên câu nói mà anh đã ấp ủ bấy lâu nay . 


Tớ yêu cậu , Toki .

Tớ thật sự yêu cậu .


Câu nói tạo nên một cuộc tình lãng mạng . Cho dù có gì đi nữa, cho dù có khó khăn bao nhiêu đi nữa . Giờ đây anh đã có Toki bên cạnh . Mãi mãi bên nhau . Giờ đây Futaba không còn cô đơn nữa...

No comments:

Post a Comment