Bước những bước mong manh theo chiếc lá
Những ánh mắt cô đơn…vỡ tan
- Lạnh à? Mới mưa có một chút thôi mà !
- ….
- Ừ được rồi, lại đây anh ôm cho ấm nhé, ha ha…
- …
- Ấm chưa ! Anh ôm mà sao không ấm cho được.
- …
- Ừ! Mưa to quá, anh đói rồi, em có muốn anh gì không ?
- …
- Giỏi nịnh quá nhỉ ? Chỉ được anh ôm thôi mà cũng no à ?
- …
Hứng giọt sương rơi như ánh sáng
Ta như say, như tan theo giấc mơ
Trong đêm đen có biết bao tiếng nói
Nói rất khẽ những câu thì thầm
- Nhà hả ? Anh chẳng muốn về ? Ông bà già lải nhải suốt ngày !
- …
- Em sợ cái gì chứ ! Có anh đây mà, ai làm gì được em ! Hay là em không cần anh nữa ?
- …
- Uhm, vậy mới phải chứ! Cho anh hun cái coi !
- …
- Ha ha…em làm anh nhột muốn chết ! Em hư quá !
- …
- Này nhóc, nói ai xấu tính hả ? Vậy thì kẻ xấu tính này về đây !
- …
- Sao ? sợ rồi à ? Anh đùa thôi anh không bỏ nhóc lại một mình đâu!
Nghe như ta đang trôi về một miền xa
Nghe như ta bước đi vô hình
- …
- Anh đã bảo rồi mà ! Không bao giờ có chuyện đó đâu. Em không phải sợ người nhà anh nữa! Anh sẽ bảo vệ em, tin anh đi !
- …
- Không tin à? Đừng có làm vẻ mặt đó với anh ! Không tin thì anh đi về vậy !
- …
- Ha ha. được rồi, được rồi, đừng có níu , rách áo anh bây giờ, hàng hiệu đó, em đền không nổi đâu !
- …
- Được rồi mà, đừng có mếu như vậy ! Anh không đùa nữa đâu mà! Ai bảo em dễ thương quá chi, làm anh thích chọc em hoài !
- …
Hoang mang trong nỗi đau…
Lang thang trong trời mây…
Mong manh như giấc mơ…
Trở về nơi hỗn mang…
- Uhm, anh cũng yêu em lắm. Nên em phải yêu anh nhiều hơn cả anh yêu em, không thì anh lỗ mất, hà hà…
- …
- Biết rồi, biết rồi mà, miễn sao em đừng có cho anh rơi là được, không được bỏ anh nghe chưa
- …
- Trời ơi, dễ thương quá đi nhóc ơi ! Cho anh hun cái nữa đi
- …
Quên thời gian…quên ngày tháng…
Ta cùng mơ với không gian tuyệt vời…
Theo làn gió…theo hạt mưa…
Tan vào trong nhữn tia nắng ngọt ngào
Không còn yêu…không còn ghét…
Những giọt nước mắt rơi xuống trần gian
Ta còn ta…là bé thơ
Còn sống trong một giấc mơ ngọt ngào…
Hành lang dài và sâu hun hút, không khí lạnh lẽo, ẩm ướt. hai bóng người áo trắng ghé mắt nhìn qua những song cửa sắt. Người thanh niên trẻ đang trong thời gian thực tập nên phải hỏi cô gái bên cạnh nhiều việc. Anh đưa mắt vào một căn phòng, một người đàn ông trông còn rất trẻ đang ngồi nói chuyện một mình, anh liền đưa mắt hỏi cô gái và nhận được câu trả lời
- Anh ta trước đây là một người có tiếng tăm, giàu có lắm, nhưng lại là một kẻ đồng tính. Người yêu của anh ta vẫn còn là một học sinh cấp 3. Người nhà anh ta đã tìm mọi cách ngăn cản, không biết họ đã làm những gì mà cậu ta đã không chịu nổi đến mức phải tự tử. Anh ta quá đau khổ nên đã phát điên, anh ta ở đây đã 4 năm rồi. Thật kì lạ, lại có người yêu một người đồng giới sâu sắc đến vậy !
Người bác sĩ trẻ trầm ngâm rồi ra hiệu cho cô y tá mở cửa phòng, người đàn ông ngước nhìn anh trong giây lát, rồi bất chợt nở một nụ cười, hạnh phúc…
- Em quay về rồi sao ?
Những kí ức xưa kia chợt vụt sáng
Như những tia nắng sau cơn mưa..
Bên ngoài, cơn mưa vừa tạnh, ánh nắng tuy còn nhạt nhoà nhưng rất ấm áp .
Bước những bước mong manh theo chiếc lá
Những ánh mắt cô đơn…vỡ tan
Hứng giọt sương rơi như ánh sáng
Ta như say, như tan theo giấc mơ
Trong đêm đen có biết bao tiếng nói
Nói rất khẽ những câu thì thầm
Nghe như ta đang trôi về một miền xa
Nghe như ta bước đi vô hình
Hoang mang trong nỗi đau…
Lang thang trong trời mây…
Mong manh như giấc mơ…
Trở về nơi h ỗn mang…
Quên thời gian…quên ngày tháng…
Ta cùng mơ với không gian tuyệt vời…
Theo làn gió…theo hạt mưa…
Tan vào trong nhữn tia nắng ngọt ngào
Không còn yêu…không còn ghét…
Những giọt nước mắt rơi xuống trần gian
Ta còn ta…là bé thơ
Còn sống trong một giấc mơ ngọt ngào…
Những kí ức xưa kia chợt vụt sáng
Như những tia nắng sau cơn mưa…
Ảo giác <Small fire>
THE END_ Kết thúc một giấc mộng

No comments:
Post a Comment